Nhật ký lữ hành, phàn nàn, cảm nhận khi đi du lịch
Hình đại diện của người dùng
Open
Site Admin
 
Bài viết: 291
Ngày tham gia: 09 Tháng 3 2008 14:43
Đến từ: Việt nam

Vòng quanh thế giới trên xe đạp

gửi bởi Open 19 Tháng 7 2008 21:25

Vòng quanh thế giới trên xe đạp.

Gầy và đen, dãi dầu mưa nắng, khom lưng trên hai chiếc xe đạp cũ cắm cờ của những quốc gia từng đi qua, cùng một thúng đồ đạc linh tinh, cặp vợ chồng Stani và Richard khiến bao nhiêu người đi đường phải đưa mắt nhìn.

Họ đã đạp xe vòng quanh thế giới như thế suốt ba năm sáu tháng qua, và Việt Nam là điểm đến thứ 42.

Hãy hỏi họ ngắn gọn tại sao họ lại chu du thiên hạ bằng xe đạp, câu trả lời đơn giản sẽ là: “Vì chúng tôi thích đi đây đi đó, và chúng tôi yêu xe đạp”. Đơn giản đến mức có thể làm người ta nghĩ hai vợ chồng này không bình thường, nhất là khi nhìn vào cuộc sống nay đây mai đó trên yên xe của họ.

Stani Martinkova, người Anh gốc Séc, 42 tuổi, và chồng - Richard Fergé, người Pháp, 36 tuổi - bắt đầu hành trình đạp xe vào ngày 28/12/2004, đúng một ngày sau thảm họa sóng thần ở Đông Nam Á. Từ bấy đến nay, họ đã vượt hàng nghìn kilômét, qua hơn hai chục nước: Marốc, Đức, Nga, Trung Quốc, Hàn Quốc, Nhật Bản, Việt Nam…

Hình ảnh
Vợ chồng Richard Fergé và Stani Martinkova.

Ngày đi, đêm thuê nhà trọ hoặc tự dựng trại trên đường. Đến mỗi nước đều phải ở lại 1-2 tháng tìm việc làm (dạy thêm tiếng Anh và tiếng Pháp) để kiếm tiền trang trải thêm cho chuyến đi. Mỗi ngày họ chi tiêu không quá 15 euro. Cứ kẽo kẹt như thế suốt hơn ba năm qua. Người họ săn lại, không còn một chút mỡ. Tóc cả hai đều cháy nắng.

Và trên chặng đường ấy, hai vợ chồng từng đối mặt với nhiều giây phút khó khăn, thậm chí nguy hiểm. Như lần họ vượt bão ở Panama, hay lần họ đạp xe qua đường Yungas – con đường được mệnh danh là cung đường nguy hiểm nhất thế giới, nơi cứ trung bình hai tuần lại có một tai nạn chết người.

Người ta có thể hỏi, tại sao hai vợ chồng nhà này lại kỳ quặc thế?


Chỉ đam mê là câu trả lời

Stani và Richard có thể nói hàng giờ về niềm hạnh phúc mà cuộc sống “lãng du” mang lại cho họ. Trước hết là sự hiểu biết được tăng lên từng ngày, về những nền văn hóa và con người ở mỗi mảnh đất họ từng đi qua.

Chẳng hạn, khi đặt chân tới một vùng đất của người da đỏ ở Guatemala, thỉnh thoảng họ lại nghe tiếng kêu thét, tiếng khóc, thậm chí bị ném đá. Tìm hiểu mới biết thì ra dân địa phương vẫn lưu truyền những câu chuyện về “lũ da trắng xấu xa” chuyên đi bắt cóc và ăn thịt trẻ con. Hai vợ chồng đã mất khá nhiều thời gian để làm quen và làm cho cộng đồng ở đó hiểu rằng da trắng hay da đỏ, tất cả đều là con người.

Còn tại sao lại là xe đạp mà không phải là một phương tiện nào khác? “Bởi vì xe đạp là phương tiện tuyệt vời để chúng tôi khám phá thế giới. Trên chiếc xe đạp, chúng tôi có thể tìm đến mỗi ngóc ngách của từng thành phố trên thế giới, và thường là chỉ sau ngày đầu tiên ở đó, chúng tôi đã thành thạo đường xá còn hơn cả một số người địa phương”.

“Không chỉ thế, xe đạp còn thân thiện với môi trường vì không tốn xăng. Đi xe đạp rất khỏe người. Với chuyến đi này, chúng tôi cũng có mục đích cổ vũ mọi người sử dụng xe đạp nhiều hơn để tiết kiệm xăng, bảo vệ môi trường, rèn luyện thân thể”.

Không phải không có những giây phút hai vợ chồng cảm thấy buồn và cô đơn. Họ kể, nỗi buồn lớn nhất là việc phải làm quen và rồi chia tay với quá nhiều người. Cuộc sống di chuyển từ nơi này sang nơi khác khiến họ liên tục có bạn mới và sau đó chẳng biết bao giờ mới gặp lại. Nhưng cả hai chưa bao giờ có ý nghĩ dừng lại để quay về nhà.

Bởi vì niềm hạnh phúc được ngắm nhìn thế giới, tận hưởng niềm vui của sự hiểu biết, thưởng thức cuộc sống mới lạ từng ngày, là cái không thể nào có được nếu họ cứ ở quê nhà và ổn định với nghề nghiệp chính của họ. (Stani làm việc cho các tổ chức từ thiện, còn Richard hành nghề pha chế rượu).

Cả hai vợ chồng đều khẳng định: “Sẽ còn đi mãi thế này đến khi nào không còn đạp xe được nữa”.

“Việt Nam thật đáng yêu”

Một cách thành thật, cô vợ Stani bảo, nếu không đến Việt Nam, rất có thể cô và Richard sẽ chỉ nghĩ đến Việt Nam như một mảnh đất của chiến tranh và của những người lúc nào cũng chỉ mong moi được tiền từ túi người nước ngoài.

Hình ảnh
Phút nghỉ ngơi bên hồ Giảng Võ (Hà Nội)

Đến Việt Nam, ấn tượng nổi bật mà họ thu được là sự hiếu khách của người dân nơi đây. “Tất cả đều rất hào hiệp” – Stani nói – “Ở Việt Nam, việc mời một người nước ngoài đến nhà ăn cơm, uống nước, rồi đưa đi chơi khắp nơi, là điều rất bình thường. Chúng tôi thường xuyên được tiếp đãi như vậy. Điểm này khác hẳn châu Âu. Bạn biết đấy, rất ít người châu Âu hào phóng thời gian của họ như thế”.

Dĩ nhiên, cũng có vài điều làm hai vợ chồng không thoải mái lắm, như việc hay bị các ánh mắt nhìn theo mỗi khi đạp xe trên phố, hoặc tình trạng giao thông còn lộn xộn, đường xá ô nhiễm bụi bẩn…

Nhưng họ yêu mến Việt Nam, cũng như yêu mọi đất nước họ đã từng đi qua. “Sự hiểu biết về văn hóa của nhau sẽ mang lại sự thấu hiểu và thông cảm, từ đó tạo nên hòa bình và hợp tác” – Stani nói, và Richard bổ sung: “Mỗi cá nhân đều như một sứ giả của nền văn hóa của họ. Chúng tôi cũng hiểu rằng cách cư xử của chúng tôi sẽ góp phần hình thành nên cách nghĩ của mọi người về nền văn hóa mà chúng tôi đại diện”.

Hiện tại, Stani và Richard đang ở Hà Nội. Họ đã tìm được nhà trọ và một lớp học tiếng Anh nho nhỏ để dạy thêm. Hai vợ chồng dự định khoảng tháng 9 sẽ rời Việt Nam và tiếp tục đạp xe sang các nước Đông Nam Á khác.

“Lại sắp đến lúc chia tay” – Stani và Richard nói. “Và chúng tôi sẽ nhớ Việt Nam lắm đấy. Nhớ những con người thân thiện, cởi mở. Nhớ món thịt chó. Nhớ cả mùi vị của quả sầu riêng nữa”. Hai vợ chồng vẫy vẫy lá cờ Việt Nam nhỏ xíu gắn trên thân xe đạp, mỉm cười, rồi lại ngồi lên yên, nhấn mạnh pedal. Lớp học tiếng Anh đang chờ họ.

Đoan Trang
Tuanvietnam.net
Diễn đàn du lịch, du ngoạn thưởng thức
(Diễn đàn dành cho tất cả mọi người có cùng niềm đam mê du lịch, thích đi đây đó.)
Cùng bạn khám phá những chân trời mới !
Quay về Câu chuyện du lịch
 


  • Bài Viết Liên Quan
    Trả lời
    Xem
    Bài viết sau cùng

Đang trực tuyến

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào trực tuyến.1 khách.