Những món ăn đặc sắc. Không chỉ là cách chế biến mà còn những câu chuyện, những phong tục...
Hình đại diện của người dùng
lalala1990
 
Bài viết: 126
Ngày tham gia: 21 Tháng 6 2012 15:47

Món ngon miền Nam: Xôi chiên phồng

gửi bởi lalala1990 22 Tháng 6 2012 17:13

Miếng bánh xôi chiên rất giòn, giữ được hương vị thơm dẻo của xôi nếp, bùi bùi của đỗ, ngọt nhẹ của đường. Một đĩa bánh xôi chiên phồng với gà quay để đãi khách cũng là một lựa chọn thú vị.

Bánh xôi chiên phồng được làm chủ yếu từ xôi nếp nhưng có hình dáng rất đặc biệt: màu vàng ươm, phồng tròn như quả bóng.

Thứ bánh này không chỉ nổi tiếng ở các tỉnh Nam Bộ mà còn được giới thiệu với nhiều thực khách nước ngoài trong các buổi giao lưu ẩm thực.

Bánh xôi chiên phồng được làm sau khi đã đồ xôi, người làm bánh phải nhồi, phải giã thứ xôi ấy sao cho dẻo mịn trong suốt quá trình chuẩn bị nguyên liệu đến khi chiên. Thứ bánh ấy ăn rất ngon và lạ nhưng để làm được một chiếc bánh đẹp mắt đòi hỏi người chiên phải kiên nhẫn, khéo léo và đều tay xoay trở xôi trên chảo dầu nóng thì mới tạo được chiếc bánh tròn đều, chín vàng thơm cả ngoài lẫn trong.

Bánh xôi chiên phồng thường được kết hợp ăn với đồ chiên, nướng, quay như chim quay, gà nướng, bồ câu quay. Kích thước của bánh xôi chiên phồng to, nhỏ tùy theo lượng xôi mà đầu bếp cho vào chảo chiên. Đặc biệt, món bánh xôi chiên phồng của Việt Nam đã lập kỷ lục trong liên hoan ẩm thực “Món ngon các nước” diễn ra tại Thành phố Hồ Chí Minh, với chu vi bánh 187cm, đường kính 59,5cm và chiều cao 41,5cm, được làm từ 10kg nếp nấu chín và 600 gram đường cát trắng, 10 lít dầu chiên.

Quy trình làm món bánh xôi chiên phồng trải qua nhiều công đoạn từ chọn nguyên liệu đến nấu, nhồi và chiên. Để bánh được nở phồng phải chọn loại gạo nếp thơm dẻo, đậu xanh đều hạt. Đậu xanh giúp cho bánh có đội béo, bùi, ngậy. Gạo nếp và đậu xanh sau khi được ngâm đãi sạch đem nấu chín, trong quá trình nấu xơ ghế cho hạt nếp trương nở, chín tới. Khâu nấu xôi nếp cũng khá quan trọng, nếu nếp chưa chín thì khả năng bánh ít phồng mà nếu hạt nếp chín quá thì mất độ dẻo dai khiến cho bánh sẽ không phồng giòn khi chiên.

Sau khi có được gạo nếp nấu nhão, đem nhồi với dầu ăn và đường. Phải nhồi mạnh tay cho thật đều sao cho khi dùng gan bàn tay miết mà các hạt xôi kết dính với nhau. Vê xôi thành khối rồi cán dẹp cắt khúc tròn để cho vào chảo chiên. Khâu chiên bánh đòi hỏi sự khéo léo để quyết định độ phồng của bánh.

Nên dùng chảo gang giữ nhiệt để chiên bánh. Cho dầu vào chảo đợi nóng già rồi thả từng khúc xôi nếp tròn cán nỏng vào chảo. Trong quá trình chiên phải liên tục đảo bánh, nhồi bánh để bánh không bị méo mó và chín đều. Ban đầu đảo bánh ấn nhẹ nhưng khi bánh bắt đầu nổi lên mặt chảo dầu thì phải ấn mạnh với mục đích cho bánh thấm dầu nở đều cũng như vàng đều. Khi bánh vàng ươm, có độ nở thì tăng nhiệt độ để vỏ ngoài bánh cứng và giòn.

Khi bánh chín được vớt ra, ấn cho bánh xẹp xuống cắt thành từng miếng vuông nhỏ vừa ăn. Miếng bánh xôi chiên rất giòn, giữ được hương vị thơm dẻo của xôi nếp, bùi bùi của đỗ, ngọt nhẹ của đường. Một đĩa bánh xôi chiên phồng với gà quay để đãi khách cũng là một lựa chọn thú vị.
Hình đại diện của người dùng
lalala1990
 
Bài viết: 126
Ngày tham gia: 21 Tháng 6 2012 15:47

Đặc sản Nam Bộ: Đuông chà là

gửi bởi lalala1990 22 Tháng 6 2012 17:23

Món ăn làm từ đuông chà là thì thật tuyệt vời. Du khách có thể thưởng thức chúng với những cách chế biến khác nhau và hương vị cũng rất đặc trưng không thể lần vào đâu được: từ nướng, chiên, hấp xôi và thậm chí cả… ăn sống.

Đã bao giờ bạn nghe tên món đuông chà là chưa? Món ăn béo ngậy độc đáo rất đặc trưng của vùng Nam Bộ này hẳn sẽ khiến bạn phải tò mò vì sự ngon lành của nó.

Đuông là ấu trùng dạng sâu của một số loài bọ cánh cứng và thường sinh sống ở phần mềm bên trong ngọn của các loại cây thuộc họ Cau như cây dừa, cau, cây đủng đỉnh… Trong số đó, quý nhất và hiếm nhất là đuông chà là. Chúng được dùng để làm nên nhiều món ăn ngon và “nghiễm nhiên” trở thành đặc sản nổi tiếng của vùng Nam Bộ.

Ai đã một lần ăn qua món Đuông chà là chắc hẳn sẽ cảm thấy vô cùng ấn tượng. Ngay cách để hình thành nên nguyên liệu này cũng đã khiến du khách tò mò về nó. Những con kiến dương, bọ rầy… chuyên đục phá trên các cổ hũ non mềm lại “sở hữu” món đặc sản ngon tuyệt.

Vào mùa sinh sản, bọ cánh cứng sẽ đục lỗ trên ngọn cây và đẻ trứng vào, ấu trùng lớn lên gần bằng ngón tay thì hóa thành đuông. Nếu nhìn chúng, bạn sẽ liên tưởng ngay đến nhưng con sâu béo mập.

Tùy vào mỗi loại cây mà sẽ cho ra đời những loại đuông khác nhau. Đuông chà là màu trắng, đuông dừa màu vàng, chúng trưởng thành to bằng ngón tay trỏ, có khi bằng cả ngón chân cái, mập tròn và ú sữa.

Đuông chà là sở dĩ quý hiếm hơn đuông dừa là do chúng chỉ có một con tại một cổ hũ (phần mềm trong ngọn) mà thôi, còn đuông dừa thì có thể đến hàng trăm con trong một cổ hũ. Chúng không có ruột đen và cũng không có lông như đuông dừa, thay vào đó là một màu trắng muốt.

Để có được con đuông chà là quả không đơn giản tí nào, bởi chà là nhiều gai. Khi lùng sục trong những vùng ngập mặn, chân tay phải được bao bọc kỹ thì người ra mới xông vào khóm chà là gai góc. Nhìn những cây chà là héo, xác xơ, người thợ săn biết con mồi mình tìm kiếm đang giấu mình trong đó.

Khi đốn thân bắp chà là thì mang cả thân cây về để đuông yên vị nơi trú ẩn. Chỉ khi nào làm món thì người ta mới lột bắp thân chà là mà lấy đuông ra.

Có người bảo đuông chà là thuộc hạng đặc sản “đệ nhất Nam Bộ” có lẽ không sai. Ngay quá trình hình thành và tìm kiếm nó cũng đã thấy được sự quý hiếm rồi!

Món ăn làm từ đuông chà là thì thật tuyệt vời. Du khách có thể thưởng thức chúng với những cách chế biến khác nhau và hương vị cũng rất đặc trưng không thể lần vào đâu được: từ nướng, chiên, hấp xôi và thậm chí cả… ăn sống. Vì con đuông chà là không có lông và ruột rất sạch nên khi vừa bắt được thì người ta có thể ngắt bỏ đầu và ăn sống mà không hề có cảm giác tanh.
Cách chế biến được nhiều người biết đến và ưa chuộng là đuông chà là lăn bột chiên bơ. Sau khi sơ chế đuông, người ta lăn qua hỗn hợp bột mì, bột năng, muối, trứng gà, hồ tiêu tán nhuyễn rồi đem chiên trong chảo mỡ và đảo qua bơ cho vàng. Mỗi vùng lại có một cách chế biến khác nhau, có thể “biến tấu” đôi chút nhưng cái vị óng vàng và thơm phức của món ăn này luôn là đặc biệt!

Du khách có lẽ sẽ rất thú vị với món ăn gọi là “đuông lội sông”, vì những con đuông vàng rụm đang “lững lờ” trôi trong bát nước mắm trông thật ngồ ngộ. Thực ra đây là tên gọi khác của món đuông tẩm nước mắm. Khi bạn đưa lên miệng cắn, vị ngọt bùi béo ngậy của con đuông tan ra thật ngon lành và giống như bạn đang ăn pho mát thơm béo.

Bạn biết không? Món ăn từ đuông chà là đặc biệt đến mức thời xưa đuông nướng lửa than là món được tiến cống cho vua chúa. Đuông nướng ăn với mắm me, rau xà lách, húng quế, tía tô, ớt… thì ngon tuyệt. Ngoài ra còn có món đuông hấp xôi, cháo đuông… nữa đấy!

Không những độc đáo và ngon miệng, đuông chà là còn được ưa thích bởi vì nó giàu chất dinh dưỡng bổ béo. Đuông chà là hiện nay rất đắt và quý. Mỗi cổ hũ chỉ cho một con đuông mà những rừng chà là hoang dại ven sông thì hầu như đã trở nên khan hiếm. Vì thế nếu có dịp được thưởng thức món đặc sản này thì bạn đừng bỏ qua cơ hội nhé!

Khi ăn đuông lăn bột chiên hay nướng thì bạn nên đi kèm theo với rượu trắng chát nhẹ thôi, không phải là rượu đế với nồng độ cao đâu nhé! Thưởng thức món ăn “siêu hạng” này cần nhấm nháp từng tí một thì du khách sẽ cảm nhận được vị thơm ngon béo ngậy của những con đuông béo ú no tròn và thơm lừng mùi sữa riêng biệt…
Hình đại diện của người dùng
lalala1990
 
Bài viết: 126
Ngày tham gia: 21 Tháng 6 2012 15:47

Các loại mắm ngon đặc sản Miền Nam

gửi bởi lalala1990 22 Tháng 6 2012 18:34

Văn hoá ẩm thực của người miền Nam rất đa dạng và khôg thể không nhắc đến các loại mắm,mỗi loại có một hương vị riêng.

Mắm cá – Châu Đốc

Theo bà con làm nghề ủ mắm ở Châu Đốc cho biết thì bất cứ loài cá nào cũng có thể làm mắm được. Nhưng theo kinh nghiệm của làng nghề thì chỉ có một số loài cá như cá lóc, cá trèn, cá sặc, cá chốt, cá linh... làm mắm là thơm ngon, do thịt cá có độ dai của sớ, khi đem làm mắm mới đạt chuẩn của mắm ngon.

Có nhiều cách để ăn món mắm cá Châu Đốc. Nếu các bạn thích ăn món lẩu mắm, mắm kho thì dùng mắm cá sặc, cá linh. Còn nếu như bạn thích món mắm chưng thì đương nhiên phải dùng mắm cá lóc chưng với thịt băm nhuyễn cùng với củ hành đỏ, hành tây và trứng.

Mắm ruột – U Minh

Nhưng có một loại mắm đặc biệt có tên gọi ngày xưa là mắm ruột. Đây là loại mắm chỉ làm toàn bằng ruột cá lóc, rất đắt tiền. Vì hiếm, nên loại mắm này chỉ dành cho giới quý tộc, quan lại... nay, nếu có thì chỉ để dành ăn trong gia đình.

Mắm Thái – Châu Đốc

Mắm thái chính là món dễ ăn nhất và hấp dẫn nhất, vì cách ăn khá đơn giản. Chỉ cần vài trăm gram mắm thái, bún, thịt ba rọi luộc, rau sống và bánh tráng là chúng ta có thể ăn ngay mà không phải chế biến gì cả.

Mắm rươi – Trà Vinh

Rươi thuộc họ nhà giun chân đốt, thân có nhiều tơ nhỏ, sống ở vùng nước lợ. Chúng có nhiều ở các tỉnh ven biển đồng bằng sông Cửu Long có nhiều bãi bồi phù sa. Riêng tại tỉnh Trà Vinh, các xã như: Trường Long Hòa, Dân Thành, Đông Hải, Long Toàn, Long Vĩnh thuộc huyện Duyên Hải đều có rươi xuất hiện nhiều hằng năm.

Mắm rươi là một đặc sản hiếm có, độ đạm rất cao bởi chỉ có một số vùng ven biển bãi bồi phù sa mới có rươi ra.

Chén mắm rươi chưng hay sống thêm vỏ quýt, gừng, ớt đánh cho bông lên rồi rắc một ít ruốc tôm hồng hồng lên mặt. Vây quanh là cải cúc, là cần, là hành hoa cắt khúc, là húng. Ăn cùng mắm là đĩa thịt chân giò luộc thái mỏng hoặc thế chỗ của nó là đĩa ba chỉ thì không còn gì bằng.

Mắm cua đồng

Mắm Cua Đồng, những con cua nướng chín vàng, tách mai, tách yếm, bỏ ngoe càng. Một nắm lá é trắng (hương nhu trắng). Một ít nước mắm ngon, quậy thêm lưng thìa bột ngọt. Và... ớt; rất nhiều ớt. Ớt càng cay càng tốt. Cay đến mức nào mà thực khách còn có thể chịu đựng - dẫu rằng đôi lúc vừa ăn vừa “khóc”... Đó là món mắm cua đồng.

Những con cua đồng giã nhỏ, quết nhuyễn cùng với ớt đỏ, lá é xanh; sau đó cho mắm bột ngọt vào trộn lên sền sệt. Mâm cơm dọn lên; nồi cơm trắng bốc khói; tô mắm cua đồng xanh um, thơm phức. Chẳng cần thịt cá, nếu có thêm rổ rau sống cũng tốt, bằng không, cứ việc “liệu cơm” mà “gắp mắm”.

Mắm sò – Lăng Cô

Nằm ngay dưới chân dãy Trường Sơn nhô ra biển, vịnh Lăng Cô tỉnh Thừa Thiên – Huế không chỉ tạo nên một khung cảnh đẹp đến nao lòng mà còn có giống sò huyết từ lâu đã rất nổi tiếng.

Sò Lăng Cô có quanh năm, và từ lâu được du khách biết đến với nghề làm mắm sò. Nếu có lần từng thử mắm sò Lăng Cô, ắt hẳn không ai quên được cái mùi vị độc đáo, thơm dịu và hương vị cay nồng đầu lưỡi.

Mắm sò ngon nhất là khi chín, múc ra chén thấy mắm có màu đỏ au, nước đặc sệt và còn nguyên ruột sò. Khi ăn, cho thêm vào các gia vị như tỏi ớt, chút đường cát hoặc bột ngọt, nếu thật sành điệu thì thêm ít đu đủ bào hoặc trái vả xắt nhỏ, khế cùng chuối chát.

Mắm bò hóc – Sóc Trăng

Ở vùng đồng bào Khmer Nam Bộ như Trà Vinh, Sóc Trăng, An Giang món mắm bò hóc, có nơi còn gọi là mắm prahốc, được xem là món ăn truyền thống, không thể thiếu được trong bữa cơm gia đình. Nhiều người không biết cứ lầm tưởng mắm bò hóc được làm bằng thịt bò hoặc có khi bằng ếch nhái. Nhưng thật ra, mắm bò hóc được làm bằng cá. Tất cả các loại cá đều có thể làm mắm bò hóc.

Món ăn hầu như không có bán ở chợ, nhưng gia đình Khmer nào cũng có sẵn, sử dụng trong gia đình. Nếu có dịp một lần đến Trà Vinh, Sóc Trăng hay An Giang, bạn cũng nên cố tìm cách một lần nếm thử món mắm bò hóc để hiểu thêm nghệ thuật ẩm thực vô cùng phong phú của đại gia đình các dân tộc Việt Nam.

Mắm còng - Châu Bình, Bến Tre

Con còng thường sống ở vùng bãi bồi ven sông rạch của vùng nước lợ. Có nhiều loại còng: còng vôi ó một càng to một càng nhỏ, còng lửa mập chắc thịt, hai càng bén, còng quều màu gạch sậm, hai càng bằng nhau.

Mắm còng là đặc sản nổi tiếng của vùng Châu Bình - Bến Tre. Khi ăn bún riêu cua, người ta thường dùng mắm còng nguyên chất cho hương vị đậm đà. Còn cho thêm ít gia vị chanh, tỏi, ớt dùng làm nước chấm cuốn bánh tráng thịt phay thì thật đã đời.
Hình đại diện của người dùng
lalala1990
 
Bài viết: 126
Ngày tham gia: 21 Tháng 6 2012 15:47

Món ngon miền Nam: Canh cua nấu rau tập tàng

gửi bởi lalala1990 22 Tháng 6 2012 18:41

Giữa nắng hè oi bức, dưới bóng mát của khu vườn quê, nồi canh cua đồng với rau tập tàng bốc khói sẽ “giải nhiệt” cho bạn.

Khi mưa xuống, đồng ruộng ở ĐBSCL và miền Trung có rất nhiều cua đồng. Chỉ cần một cái thùng và một cây móc bằng sắt hoặc dây chì đỏi (dây chì lớn) cộng thêm một người hướng dẫn, thường là những cậu bé quê hiếu động, là bạn đã có thể bắt đầu chuyến "săn cua" thú vị.

Cua đồng thường làm hang ven những mé bờ, mé mương đất cứng. Những tay “săn cua” nhìn vào miệng hang sẽ biết ngay là hang có cua hay không, sau đó chỉ việc thọc móc vào hang, xoay qua, xoay lại vài cái là kéo ra được chú cua đồng to bằng cườm tay, ngo ngoe giương càng... Chừng non hai tiếng đồng hồ đi săn cua, bạn kiếm được vài kí cua ngon là chuyện dễ dàng.

Cua đem về rửa sạch bùn, gỡ mai, lấy gạch bỏ riêng ra chén. Càng to (càng kình) bẻ ra, để nguyên. Thịt cua chặt đôi, gom bỏ vào cối đá, giã nhuyễn với ít muối. Chế nước sạch vào thịt cua đã giã nhuyễn, dùng rây lược bỏ xác, vỏ cua, chỉ lấy nước cốt.

Rau tập tàng là rau vườn, rau hoang dã nhiều chủng loại, rất dễ kiếm trong vườn khi mưa xuống như: mùng tơi, bồ ngót, rau diếp, thuốc vòi, đọt dền, lá mỏ quạ, lá bình bát dây, đọt ớt hiểm… Có thể hái thêm chừng nửa trái mướp non xắt nhỏ.

Khi nước vừa sôi, cho rau vào, thấy màu thịt mướp trong xanh là nồi canh đã vừa chín. Nếu nấu già lửa quá, rau sẽ nhừ, nấu yếu lửa thì rau sẽ dai. Lúc nấu, nên đun lửa liu riu và gạt rau về một phía cho cua dễ kết dính.

Sau khi tắt lửa, cho gạch cua đã phi sơ vào. Lúc này nồi canh sẽ thơm lừng, ngào ngạt, chỉ cần nêm thêm ít muối, nước mắm cho vừa ăn.

Tuyệt đối không nêm bất cứ các loại rau mùi và các loại gia vị khác. Có vậy, nồi canh cua rau tập tàng mới đúng kiểu dân dã của nó với hương vị rất đặc sắc.

Giữa nắng hè oi bức, dưới bóng mát của khu vườn quê, nồi canh cua đồng với rau tập tàng bốc khói sẽ “giải nhiệt” cho bạn. Món nầy, theo y học cổ truyền, có tính giải nhiệt, mát gan, lợi tiểu…
Hình đại diện của người dùng
lalala1990
 
Bài viết: 126
Ngày tham gia: 21 Tháng 6 2012 15:47

Ẩm thực Miền Nam - Ốc nhồi thịt

gửi bởi lalala1990 22 Tháng 6 2012 18:48

Ốc là món ăn dân dã của người Việt,nhưng mỗi vùng miền lại có cách chế biến khác nhau,ốc nhồi thịt của miền Bắc có lá gừng thì miền Nam được thay bằng sả, hương vị cũng vẫn rất thơm ngon.

Nguyên liệu:

½ kg ốc bươu
50g giò sống
50g thịt nạc xay
Vài cây sả
1 nhánh gừng, hành tím
Vài tai nấm mèo hoặc nấm hương
Gia vị.

Cách làm:

Ốc ngâm nước qua đêm để nhả bớt nhớt, rửa lại vài lần cho sạch rồi đem luộc.
Gừng cạo sạch vỏ, băm nhuyễn; hành tím băm nhuyễn.
Nấm mèo ngâm mềm.
Băm nhuyễn nấm mèo.
Dùng tăm khều ốc ra, ngắt bỏ phần ruột ốc phía dưới và rửa lại với nước muối, để ráo.
Phần vỏ ốc bạn ngâm với ít rượu trắng rồi rửa lại dưới vòi nước sạch cho hết mùi tanh, để thật ráo.
Thịt ốc băm nhỏ, tùy theo sở thích của mỗi gia đình mà băm thịt ốc nhuyễn hoặc vừa.
Trộn đều thịt ốc, giò sống, thịt nạc xay, gừng, nấm mèo và hành tím băm, ướp với 1 muỗng canh nước mắm, 1.5 muỗng café bột ngọt, ½ muỗng café đường, ½ muỗng cafe hạt nêm, để ngấm 20 phút.
Sả cây rửa sạch, tách nhỏ.
... nhét vào vỏ ốc.

Dùng muỗng nhỏ nhồi thịt đã trộn vào vỏ ốc.
Làm lần lượt cho hết chỗ thịt.
Đập dập 2-3 cây sả, lót xuống đáy xửng rồi xếp ốc đã nhồi thịt lên, hấp 15 phút.
Hấp xong bạn lấy ốc nhồi thịt ra đĩa, ăn nóng chấm kèm nước mắm gừng và ít lá chanh sẽ rất hợp.
Nếu món ốc nhồi thịt của miền Bắc có lá gừng thì món ốc nhồi thịt của miền Nam được thay bằng sả, hương vị cũng vẫn rất thơm ngon. Món này vừa làm món ăn chơi cũng có thể làm món nhậu cho chàng cuối tuần cho chàng nhâm nhi cùng bạn bè nữa đấy!
Hình đại diện của người dùng
lalala1990
 
Bài viết: 126
Ngày tham gia: 21 Tháng 6 2012 15:47

Món ngon Nam Bộ - Hủ tiếu

gửi bởi lalala1990 22 Tháng 6 2012 18:55

Hủ tiếu đối với người miền Bắc là món ăn có phần xa lạ, còn đối với người Nam lại quá đỗi quen thuộc.Nó vốn là món ăn của người Trung Hoa di cư đem đến vùng Đồng bằng Sông Cửu Long.

Nguyên Liệu :

- Xương heo (xương ống thì ngon vô cùng)
- Mực khô
- thit xay
- tôm
- 1 cái gan
- trứng cút
- 1 bó cần tầu nhỏ
- 1 bó hành lá
- 2 trái chanh
- 1 bó hẹ
- 1 bọc giá (ít nhiều tuỳ số lượng ngưòi ăn)
- 2 muỗng canh củ cải mặn cắt nhỏ của chinese
- 2 củ cải trắng
- đường, nước mắm, bột ngọt, dầu lynn
- dầu hào (hoặc xì dầu) + giấm + dầu mè

Cách làm:
Bắc 1 nồi nước lèo to tuỳ ý thích, nấu cho sôi, và nếu thích cho vào 1 củ hành tây chẻ làm tư, đừng có chẻ đứt. Nấu cho sôi thì cho gia vị vào, thường thì cho vào khoảng 2 muỗng ăn canh đầy, nếu thấy nồi nước lèo chưa đủ mùi thơm và ngọt thì cho thêm vào. Xong thì nấu cho sôi, cho tan gia vị, để lửa nhỏ lại, và nêm cho vừa ăn, thêm nước mắm, đường, bột ngọt khi cần. Nêm vừa ăn thì thôi, vặn lửa nhỏ để nước lèo sắc và ngon.

thịt xay: cho lên chảo tí dầu cho nóng, xong cho vào 2 muỗng canh cải mặn. Kế đến cho thịt vào xào, rồi cho vào tí đường, tí bột ngọt, xào lửa cao cho săn, khi chín thì nêm cho vừa ăn, nếu không vừa ăn thì nêm thêm gia vị. Xong tắt lửa bỏ qua 1 bên.
- Xá xíu mua về thái miếng mỏng để vào đĩa.

- Gan luộc với 1 chút muối + vài lát hành tây (cho có vị thơm), vừa chín tới vớt ra, thái miếng mỏng.

- Tôm: chẻ lưng, lột vỏ, chà muối, rửa sạch để ráo nước (có thể trụng tôm khi nào ăn cũng được, còn không thì trụng hết 1 lúc bày ra dĩa, trụng trong nồi nước lèo). Trụng tôm để ráo rồi cho vào cùng đĩa với gan.

- Trứng cút tươi: thì luột chín ròi bóc bỏ vỏ. Còn trứng cút lon: thì nấu nồi nưóc sôi nhỏ lên, bỏ trứng cút vào trụng sơ rồi đổ ra gỗ cho ráo nước và bỏ 1 bên đĩa cùng với gan, tôm.

- Cần: rửa sạch cắt, lấy phần cọng, cắt nhỏ như cắt hành, cho vào 1 chén. Còn phần lá thì cắt dài dài giống cắt hẹ, để vào đĩa.

- Hành lá: rửa sạch, phần trắng thì cắt khúc dài dài, phần lá thì cắt nhỏ. Cho vào 1 chén. Rồi cắt vài miếng chanh để chung 1 bên.

- Hẹ: rửa sạch, rôi cắt khúc dài dài, để chung với cần.
- Giá: rửa sạch, ráo nước để chung với hẹ + cần.

Cách nấu nước lèo:
- Xương heo rửa cho sạch, cho nồi nước sôi vừa thôi, sôi lên thì cho toàn bộ xương vào trụng sơ, rồi đổ bỏ nước, rửa sạch, cho sạch máu tanh.

- Lấy 1 nồi nước to, nấu sôi. Cho vào xương heo, khô mực + 2 cái củ cải trắng, bào vỏ rửa sạch. Nấu cho sôi lên rồi cho lửa nhỏ xuống để sôi từ từ cho đến khi nào xương mềm. Trong quá trình thì hớt bỏ bọt cho sạch và trông nước lèo. Khi xương mềm thì nêm gia vị vào cho vừa ăn thì thôi. Khi nào ăn thì múc cho vào tô hủ tiếu.

Trình bày:

Hủ tiếu nước:
- Khi nào ăn thì mới trụng hủ tiếu. Cho 1 nồi nước vừa, đầy nưóc nấu sôi. Dùng cái giá lưới để trụng hủ tiếu như vậy ăn ngon hơn, hủ tiếu mềm mại nữa. Bỏ hủ tiếu vào giá, trụng vào nước đang sôi, rờ cọng hủ tiếu mềm thì sóc cho ráo nước rồi bỏ vào tô.
- Kế đến cho vào tô 1 muỗng canh thịt bầm, vài lát xá xíu, 2 cái trứng cút, 4 con tôm, vài lát gan, cho lên trên 1 nhúm lá hẹ và 1 nhúm cần cắt nhỏ.
- Cho nước lèo đang sôi vào tô, rắc tiêu, hành phi, bầy vài lá cần lên mặt tô cho đẹp và ngon mắt.

Hủ tiếu khô:
- *Nước sốt hủ tiếu khô: 1 tsp dầu hào + 1 tsp dấm + vài giọt dầu mè, khuấy đều (cho 1-2 tô).
- Chuẩn bị tô hủ tiếu với tất cả mọi món bày trên mặt tô như ở trên, thay vì cho nước lèo vào, chúng ta cho 1 muỗng sốt hủ tiếu khô* vào. Khi ăn trộn lên cho nước sốt thấm đều với sợi hủ tiếu. Nước lèo thật nóng được để vào một chén riêng với một ít hành ngò và cần lá, vừa ăn hủ tiếu khô người ta vừa húp thêm nước dùng.

* Món Hủ Tiếu Mỹ Tho, dọn ra ăn với giá + chanh, nếu ai thích hành cho vào tí hành lá. Dọn kèm bên 1 chén nước mắm với ớt xanh hay đỏ cắt nhỏ, và hủ tương ớt.

Hủ tiếu là món ăn gốc của người Triều Châu, mang vào Ðàng Trong được người mình Việt hóa. Hủ tiếu là món ăn bao gồm nước súp, thịt và bánh bột, sợi nhỏ như sợi bún của ta.Người Tiều phát âm là “củi tiểu” hay “củi thiểu” và người mình đọc trại ra là “hủ tíu” rồi “hủ tiếu” như ngày nay.

Không ai biết hủ tiếu có mặt ở Việt Nam vào lúc nào, nhưng chắc một điều là nó có mặt sau khi người Hoa được các chúa Nguyễn cho vào định cư ở phía Nam. Ðặc biệt là kể từ khi Thống Soái Nguyễn Hữu Cảnh vào lập xứ Ðông Phố, cho người Tàu cư ngụ ở Trấn Biên (Biên Hòa) lập ra xã Thanh Hà, và người Tàu ở Phiên Trấn (Saigon & Gia Ðịnh) lập ra xã Minh Hương.

Thuở xưa, hủ tiếu ở Saigon có cái tên là hủ tiếu Tiều, thì giá chỉ có 6 xu (0.06 đồng) một tô. Hủ tiếu lúc đó có ba loại, là “hủ tiếu phá lấu”, “hủ tiếu cá gà” và “hủ tiếu thịt”. Phá lấu là thịt ram như gan, bao tử heo; cá là chả cá; thịt là thịt ram chớ không dùng thịt tươi như ngày nay.

Nước súp hủ tiếu người mình kêu là nước lèo. Bánh bột hủ tiếu Tiều là bánh tươi, sợi dẹp hơi to, có mùi chua. Tô đựng hủ tiếu Tiều là tô sành, miệng rộng, rất trẹt, nên nhìn tô hủ tiếu bề thế nhưng chẳng là bao. Hủ tiếu tươi được trụng sơ cho nóng, cho vào tô, trải lên trên mặt vài lát thịt, một lá cải xà lách, rồi chan đầy nước lèo vào. Hủ ớt chua, chai nước tương, chai giấm Tiều, bày sẵn trên bàn cho khách tùy nghi sử dụng. Ðó là hủ tiếu Tiều chánh hiệu

Ðến thập niên 60 thì giá hủ tiếu là 3 đồng một tô, hủ tiếu mì là 5 đồng. Lúc đó hủ tiếu đã phát triển với nhiều tên khác như: Hủ tiếu mì, hủ tiếu tôm thịt, tôm cua, hủ tiếu gà, hủ tiếu bò viên, hủ tiếu xá xíu, hủ tiếu bò kho, v.v...

Nhưng nhìn chung có hai dòng hủ tiếu: Hủ tiếu Tiều và hủ tiếu Việt.

Hủ tiếu sau khi vào miền Nam được người mình đón nhận, biến cải để hợp với cái mỹ vị, nghệ thuật ăn uống của con người ở đây. Hủ tiếu Tiều có mặt ở Ðàng Trong theo như lịch sử của Saigon thì đã trên 300 năm, không ngừng cải tiến, phục vụ cái tật thích ăn ngon của người địa phương, dần dà hủ tiếu Tiều trở thành hủ tiếu Việt; mà tiếng tăm vang lừng như: Hủ tiếu Nam Vang, hủ tiếu Sa Ðéc và nhứt là hủ tiếu Mỹ Tho.

Tên hủ tiếu Mỹ Tho xuất hiện vào đầu thập niên 60, khởi đầu từ các xe, các quán hủ tiếu bên đường, ở bến xe với các tên nghe rặc Tàu như là : Phánh Ký, Vĩnh Ký, Hưng Ký, Nam Sơn, Diệu Ký, Quang Ký, Oai Ký, Gia Ký, Tuyền Ký... trải rộng từ Mỹ Tho đến Gò Công vào tận các quận Chợ Gạo, Cái Bè, Cai Lậy...

Chủ nhơn các tiệm hủ tiếu Mỹ Tho lúc này hầu hết là người Việt gốc Hoa, nhưng chủ lò sản xuất bánh hủ tiếu lại là người Việt chánh gốc. Bánh hủ tiếu Mỹ Tho là loại bánh khô, được chế từ gạo thơm địa phương như gạo Nàng Hương, gạo Nanh Chồn, gạo Nàng Út và có lò dùng gạo Nàng Thơm Chợ Ðào (gạo ngon số một). Hiện nay có hai trung tâm sản xuất bánh hủ tiếu khô nổi tiếng (loại hủ tiếu Mỹ Tho): Một ở thị trấn Mỹ Tho và một ở Gò Công, sản xuất hầu hết hủ tiếu khô Mỹ Tho cung cấp cho cả nước.

Sợi hủ tiếu Mỹ Tho do vậy có mùi thơm của gạo, trụng nước sôi thì mềm nhưng không bở, nhai nghe dai dai, nên gọi là hủ tiếu dai, ăn không có mùi chua. Sau khi trụng, cho vào tô, trộn với ít mỡ hành phi, nhìn sợi hủ tiếu trong bóng, ẩn đục bên trong thấy bắt thèm.

Sợi hủ tiếu Mỹ Tho không bả như hủ tiếu Tiều, làm nên hương vị riêng cho cái tên hủ tiếu Mỹ Tho; và nước lèo cũng góp phần làm cho danh tiếng hủ tiếu Mỹ Tho vang lừng, níu kéo người ăn phải ghiền. Nước lèo ở đây nấu bằng thịt ống nguyên chất, đặc biệt là có thêm tôm khô, khô mực nướng và củ cải trắng, củ cải đỏ.

Ăn hết tô hủ tiếu, húp cạn hết nước lèo, nếu chưa thấy đã, thực khách có thể kêu thêm một chén nước lèo nữa và luôn được chủ chiều lòng, không có hề gì.

Các món phụ gia góp phần làm nên danh hiệu hủ tiếu Mỹ Tho là giá sống, chanh, ớt, hẹ, nước tương (sau này còn có thêm rau cần). Ăn hủ tiếu dai Mỹ Tho với giá sống, chút hẹ cắt khúc, nặn miếng chanh, thêm chút nước tương và nhớ cắn trái ớt hiểm thì mới “tới chỉ”, mới gọi là biết ăn hủ tiếu Mỹ Tho.Hủ tiếu Mỹ Tho nấu với thịt heo bầm, có điểm con tôm thẻ, lột xẻ đôi, có người đòi thêm đồ lòng heo, sườn heo và trứng cút nữa. Hủ tiếu Mỹ Tho như vậy quả không thấy hơi hám gì của người Tàu cả, mà rặc là hủ tiếu Việt Nam.

Kêu một tô hủ tiếu Mỹ Tho, ngồi nhìn người chủ trổ tài, thao tác thành thạo mà thấy đã. Ngắt một nhúm hủ tiếu khô, chỉ một lần không thêm không bớt, nhét sâu vào cái vợt cán tre, trụng vào nồi nước sôi, dạo lên dạo xuống mấy lượt. Xốc lên xốc xuống, cho vào tô, cho ít mỡ hành phi, trộn nhẹ cho đều, rồi cho lên mặt nào thịt, tôm, sườn... Múc một vá nước lèo sôi bóc khói, rưới đều vào ngập đầy tô hủ tiếu... Nhìn theo động tác, thực khách phải ba lượt nuốt nước miếng để dằn cơn thèm muốn trần tục.

Tô hủ tiếu Mỹ Tho bự hơn hủ tiếu Tiều, nên vừa có phẩm vừa có lượng. Ăn một tô là vừa đủ không cần ăn thêm gì nữa. Sau khi ăn hủ tiếu, giải khát bằng trà nóng, trà đá hoặc cà phê đá thì đã miệng và đã khát.

Dọc đường Trưng Trắc đến vườn bông Lạc Hồng, ngược qua cầu Quây vào Chợ Cũ, nơi nào có hủ tiếu Mỹ Tho thì khách ra vào “nườm nượp”, không có ghế ngồi. Mỗi nơi, mỗi tiệm chủ thêm bớt gia giảm khác nhau tùy theo “ngón nghề gia truyền”. Sự khác nhau chỉ là một chín, một mười và người ăn khó phân biệt.

Hủ tiếu Mỹ Tho với tên gọi đến nay trên 50 năm đã làm nên danh hiệu. Nay hủ tiếu Mỹ Tho trở thành thương hiệu làm cho người Mỹ Tho hãnh diện.Cái làm cho hủ tiếu Mỹ Tho trở thành danh tiếng là nước lèo và hủ tiếu khô. Chính điều đó làm cho hủ tiếu Mỹ Tho khác hủ tiếu Tiều và giờ đây trở thành một món ăn dân tộc, mà người Mỹ Tho đã cống hiến cho ẩm thực Việt Nam.
Hình đại diện của người dùng
lalala1990
 
Bài viết: 126
Ngày tham gia: 21 Tháng 6 2012 15:47

Đặc sản Nam bộ: Nước mắm kho đường

gửi bởi lalala1990 22 Tháng 6 2012 18:59

Món này dùng để chấm rau luộc thì ngon hết ý luôn. Thử làm cùng ẩm thực 365 để có món chấm ngon.

Chỉ đơn giản là nước mắm kho với đường, thêm thắt một vài gia vị mà món ăn Nam Bộ ngày càng được nhiều người yêu thích.

Chấm rau luộc với kho quẹt rất ngon

Nguyên liệu:

Nước mắm,
Đường,
Hành tỏi băm,
Tóp mỡ,
Mỡ nước,
Tiêu,
Hành lá.

Thực hiện:

Cho tộ đất lên bếp để lửa vừa đun cho nóng tộ, sau đó cho ít mỡ nước (hoặc dầu ăn) vào đun nóng, tiếp theo cho hành tỏi băm vào phi thơm.
Cho nước mắm vào tộ, cho đường vào, tiếp theo cho tóp mỡ vào, kho lửa liu riu cho đến khi nước mắm hơi keo lại thì tắt bếp.
Rắc thật nhiều tiêu và hành lá xắt nhỏ lên trên (nếu ăn được cay thì cho ớt băm hay ớt xắt vào).
Món này được dùng để chấm các loại rau củ luộc và ăn với cơm rất ngon.

Nấu tới khi các thành phần hơi keo lại
Quay về Ẩm thực
 


  • Bài Viết Liên Quan
    Trả lời
    Xem
    Bài viết sau cùng

Đang trực tuyến

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào trực tuyến.1 khách.