Nhật ký lữ hành, phàn nàn, cảm nhận khi đi du lịch
Hình đại diện của người dùng
kenpas
 
Bài viết: 5
Ngày tham gia: 25 Tháng 3 2013 14:39

Hồi ức tây yên tử

gửi bởi kenpas 20 Tháng 5 2013 15:35

Hồi ức Tây Yên Tử - Phần 1
Tây Yên tử - một dãy núi cao thuộc địa phận của huyện Đông Triều, Quảng Ninh và một phần của tỉnh Bắc Giang. Địa danh này thời gian gần đây đã trở nên nổi tiếng với dân phượt. Ấp ủ một chuyến thử thách leo núi sau chuyến di Fansipan 2011, tôi và đồng bọn quyết định lên đường đến với Tây Yên Tử vào những ngày cuối đông 2012, những tháng ngày Miền Bắc âm u và lạnh.

Như bao chuyến lang thang khác chúng tôi luôn lựa chọn xe máy cho hành trình của mình, bởi sự linh hoạt, tiện dụng của nó... Với những ai quen với việc di chuyển bằng ô tô thì xe máy quả là một phương tiện nguy hiểm dùng để di chuyển, nhưng với tôi cảm giác ngồi trên yên xe, cảm giác đổ đèo, cảm giác gió, sương, mưa... "đập" thẳng vào mặt cũng thấy rất thú vị... và cũng phải thú thật một điều tôi không thể cố nhồi mình lên cái con rùa 4 bánh được vì vốn... say xe lắm.

Chuyến đi bắt đầu lúc 8h tối của ngày thứ 6, vì để tiết kiệm thời gian, vì bị hù dọa rằng thì là mà Tây Yên Tử đi khổ lắm, mất nhiều thời gian và sức lắm bla bla... những thông tin làm cho tôi vừa lo vừa sợ nhưng không kém phần tò mò: Lo sợ vì không biết liệu có căn đủ thời gian và sức khỏe để tới đích không, nhưng cũng tò mò và thấy thú vị khi có 1 hành trình thực sự chỉ với dốc, rừng và dốc... Ngủ lại thị trấn Sao Đỏ từ đêm hôm trước cho tiết kiệm thời gian và sức khỏe cái đã.

Sáng ngày đầu tiên, tôi phải dậy thật sớm để thúc giục "đồng bọn" chuẩn bị vệ sinh cá nhân, ăn sáng và lên đường sớm.Tôi vẫn chẳng bao giờ cố tình lờ đi cái nhiệm vụ của 1 "tú bà" - tên này cũng do đồng bọn của tôi "cưỡng bức" tôi phải nhận. Đi chợ sớm để chuẩn bị mọi thứ rồi vác lên tận đỉnh Tây Yên Tử vì trên đó hoàn toàn biệt lập với bên ngoài, chẳng có hàng quán như bên Yên Tử đâu, nếu đói mà muốn ăn chắc xuống đến chân núi tìm đồ ăn, xuống được đến nơi mà nhìn thấy đồ ăn có khi mệt cũng không ăn được... trong những chuyến đi vào những nơi hẻo lảnh như thế này, kinh nghiệm của tôi luôn là phải ưu tiên hàng đầu về thời gian cho việc chuẩn bị đồ ăn, nước uống cho cả đoàn.

Sau khi chuẩn bị mọi thứ xong xuôi, buộc đồ lên từng chú ngựa sắt, kiểm tra lại một lần nữa tất cả mọi thứ có liên quan đến chuyến đi... chúng tôi bắt đầu lên đường.

Chúng tôi lựa chọn con đường Dốc Voi để lên dãy Tây Yên Tử, khi đến chân núi, gặp một tốp công nhân làm đường, họ đang làm đường và bậc thang lên tận đỉnh... cứ cái đà này thì chỉ 1 năm nữa thôi Tây Yên Tử chẳng còn hoang vu nữa mà lại tấp nập như phố, haizzzzzzzzzzzzzzzzzzz nghĩ đến đã thấy không thích, giống như cái cảm giác nghe tin làm cáp treo lên tận đỉnh Fansipan í. Đoàn chúng tôi phân cho mỗi người một nhiệm vụ: đàn ông con trai thì đeo đồ ăn, xoong nồi. Đàn bà con gái thì đeo túi ngủ và nước uống... tinh thần "lây đi phớt" luôn được ưu ái.
Hình ảnh
Con đường từ chân lên tới đỉnh núi đã hoàn thành tới 60% là đường lát đá và có bậc thang, tuy nhiên do có ít người đi lại nên khung cảnh 2 bên đường vẫn khá là nguyên vẹn.
Hình ảnh
Rừng ở đây, theo tôi quan sát thì cây to còn ít lắm... chắc tại lâm tặc chặt hết đem bán rồi. Còn lại chỉ là những thảm cây bụi , một số loại khác mà tôi cũng không biết tên nhưng điểm thú vị là quay sang phải, sang trái, đằng trước, đằng sau chỗ nào cũng có trúc, trúc mọc thành từng bụi, từng vòm... nhìn khá thú vị.
Hình ảnh
Hình ảnh
Phải đến gần 1/3 quãng đường là đường bằng và men theo con suối. Do đi vào mùa khô nên suối ở đây hơi thiếu nước.
Hình ảnh
Và bọn trẻ thì tranh thủ tạo hình.
Hình ảnh
Các bạn già thì tranh thủ trong lúc bọn trẻ show thì cũng nhanh tay: người thì cười bớt áo cho đỡ nóng, kẻ thìu ngồi thở phì phì...
Hình ảnh
Đến 12h trưa là lúc ruột gan bắt đầu biểu tình, ngắm nhìn những gương mặt đỏ lừ vì mệt, vì nóng và vì nhiều thứ khác, tôi quyết định hạ đồ, và tổ chức oánh chén ngay khi bắt đầu chuẩn bị cho những đoạn đường tiếp theo chỉ có dốc, dốc và dốc. Bữa trưa được đặt ngay trên đường đi, vì là con đường vắng nên chúng tôi tha hồ lấn chiếm cả vỉa hè và lòng đường để có 1 bữa trưa hết sức thoải mái và rực rỡ với Bánh mì chả, pa tê, hoa quả, cà phê, trà nóng, hướng dương...
Hình ảnh

Vừa ăn vừa chém gió với những câu chuyện, với những tình tiết đủ để tiếng cười vang vọng chốn Tây Yên Tử
Hình ảnh
Hình ảnh

Bữa trưa với hậu trường thật... kinh khủng
Hình ảnh

Viết đến đoạn ăn uống này mà bụng em nó cũng bắt đầu nhắc nhở... hóa ra em chưa ăn sáng. Thôi em phải đi kiếm cái gì nhét vào bụng, no bụng lại tường thuật tiếp các bác nhé.

Nguồn: kenpas.com
Hình đại diện của người dùng
mysong
 
Bài viết: 27
Ngày tham gia: 01 Tháng 3 2013 23:26

Re: Hồi ức tây yên tử - P1

gửi bởi mysong 20 Tháng 5 2013 22:43

Bài viết của bạn hay và hình ảnh rất đẹp, cám ơn bạn K^
Mình chưa có dịp leo Tây Yên Tử, nhưng qua ảnh của bạn thì thấy dễ hơn leo Fansipan nhiều, nếu có thời gian mình sẽ viết một bài về chinh phục Fansipan giống bài này của ban.
Đợi tiếp phần 2 :ec:
DiSapa.vn - Cung cấp đầy đủ thông tin về Du Lịch Sapa: xe đi Sapa, địa điểm thăm quan, các khách sạn, ăn chơi ở đâu
Hình đại diện của người dùng
kenpas
 
Bài viết: 5
Ngày tham gia: 25 Tháng 3 2013 14:39

Hồi ức tây yên tử - P2

gửi bởi kenpas 22 Tháng 5 2013 11:09

Sau bữa trưa giữa thiên nhiên, chúng tôi nghỉ lấy sức cho 1 quảng đường chỉ có dốc lên chứ không hề có đoạn đường bằng nào cả và cũng bắt đầu từ đây chúng tôi không còn nghe thấy tiếng suối róc rách nữa mà thay vào đó là tiếng gió thổi ù ù.

Hình ảnh
Đường lên am Ngọa Vân có vẻ dễ dàng hơn với hững bậc thang thế này

Hình ảnh
Bậc có sẵn thế nhưng không phải với ai cũng dễ dàng để leo. Với lũ trẻ thì đúng là 1 bước tới đỉnh, nhưng đối với " các cụ" thì đúng là một cửa ải không hề đơn giản hơn chút nào. Lúc này bác Chính, thành viên lớn tuổi nhất đoàn đã thấy ngấm cái độ dốc của cung đường và tự tìm cho mình gậy để chống

Hình ảnh
Tôi thực sự lo lắng cho bác vì thấy sắc mặt của bác ấy không còn được " thắm" nên tôi đành phải lùi lại sau cùng để kèm bác ấy và luôn mồm động viên thanh niên già này " em với bác đúng là những người có trách nhiệm và lo lắng cho đoàn, nên chúng ta cứ từ từ mà chốt đoàn...kiểu gì chả tới đỉnh " và tôi đặtc ho bác biệt danh " Thanh niên 86"

Thanh niên khi mệt quá, balo bỏ hết chỉ còn thanh niên và gậy

Hình ảnh


Trên đường đi, gặp rất nhiều quả này nhưng không biết là quả gì

Hình ảnh

Dốc ngoằn nghèo dốc
Hình ảnh

Ngút ngàn mắt là đồi núi dãy Tây Yên Tử

Hình ảnh

Thi thoảng các bạn trẻ lại phải ngồi chờ các bạn già

Hình ảnh

Còn các bạn giá thì cứ đủng đỉnh với câu nói: Đằng nào chả lên đỉnh


Hình ảnh

Đi đến nửa đoạn đường, chúng tôi gặp một khu lăng tẩm, tôi cũng không nhớ chi tiết chỉ biết nó thuộc đời Trần
Hình ảnh

Với những dấu tích mang màu sắc thời gian
Hình ảnh

Thanh niên 86 là một nhà sưu tầm cổ vật có tiếng, đang giảng giải cho lớp thanh niên những dấu tích của lịch sử , tiếc là tôi mải chụp choẹt nên chả hóng hớt được tí kiến thức nào

Hình ảnh

Trên đường đi, thi thoảng bắt gặp những nán như thế này, của những công nhân làm đường bỏ lại sau khi hoàn thành đoạn đường...tự dưng tôi thấy buồn vì ý thức của họ, giá như khi không sử dụng nữa họ thu dọn hết thì đường lên am sạch và đẹp hơn nhiều


Hình ảnh
Sau phút dừng lại, cuộc hành trình lại bắt đầu. Bọn trẻ đã thi nhau lấy những cành lau bên đường, cắm sau balo giả làm bộ đội thông tin và đây là những anh lính thông tin

Hình ảnh

Với nụ cười rạng rỡ đầy sức trẻ mà tôi gọi họ là " biệt đội chim non"

Hình ảnh
Đây là Bờm, lính thông tin kiêm cửu vạn của đoàn
Hình ảnh

Khi cửu vạn nghỉ ngơi , cái nghỉ của em nhìn nó cũng pờ rồ
Hình ảnh

Thanh niên này là cạ cứng của tôi, đã cùng tôi trải qua nhiều chuyến đi. Độ ham phượt thì khỏi nói " bỏ vợ bỏ con ở nhà đi phươt"
Hình ảnh
Cẩm Loan , 1 cố gái Cần Thơ xịn, độ nhiệt tình của em cũng chẳng thua kém bất cứ một trang nam nhi nào...em bay đi bay lại cứ như chim chỉ để tìm cảm giác được thử sức với những gian nan, những cung đường và để quen những người bạn.

Hình ảnh
Những con dốc có bậc thang đã hết, hành trình tiếp theo là dốc bằng đường đất, xuyên qua rừng trúc. Lúc này gió rất to...có vẻ sắp đến đỉnh chăng ?
Hình ảnh

Cụ 86 thở phì phò và ngấm mệt nhưng vẫn cố gắng để bám theo bọn trẻ. Gió to hơn và lạnh nên cụ phải mang thêm khăn và mặc áo khoác vào :d
Hình ảnh

Bọn trẻ thì vẫn hào hứng đi đầu
Hình ảnh

Chẳng riêng gì thanh niên 86 thấy mệt mà cạ của tôi cũng thở dốc

Hình ảnh
Trong khi chờ thanh niên 86, tôi cũng tranh thủ " sướng" 1 cái. Thế này thì ai bảo tôi là nữ tú cơ chứ, nhìn cũng như...cửu vạn, he he

Hình ảnh
Bọn trẻ con thì vẫn giữ được phong độ và rất tươi

Hình ảnh
Đúng là sắp tới đỉnh thật rồi và đỉnh như thế nào, gió to ra sao em xin phép lần sau em tiếp tục :d
( còn nữa)


Nguồn: kenpas.com
Quay về Câu chuyện du lịch

Đang trực tuyến

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào trực tuyến.1 khách.