
Tôi cứ trôi về bên trái rồi lại bên phải mỗi lúc bác bỏ tài bẻ vô lăng vượt qua một khúc cua. Đôi khi tôi phải nhắm mắt nhắm mũi lại, cố ngăn cảm giác say rập rình đang dâng lên trong thân thể.

Pai chẳng hề là cái tên vượt trội trên bản đồ bit.ly/2Y9ivoJ du lịch Thái Lan. Không có những trọng tâm thương mại sầm uất, vắng bóng những trò vui thâu đêm suốt sáng, thiếu đi 1 nền văn hóa cổ kính hàng trăm năm, Pai với phần khiêm nhường hơn so sở hữu Bangkok, Pattaya, Phuket hay Chiang Mai. Ở mẫu phường thị ngang dọc vài các con phố, chỉ một buổi chiều là thuộc rành, người ta hẳn sẽ nghĩ nơi này buồn tẻ lắm. Vậy mà tôi đã gặp những kẻ lữ khách bụi bặm trót phải lòng Pai và ở lì tới cả tuần, thậm chí cả tháng. Và bằng cách thức nào đấy, xã bé nhỏ đấy cũng đã chạm khẽ vào trái tim tôi rồi trở nên một điều rất đặc biệt.

Dãy nhà trọ xinh xắn bên bờ sông
Có lẽ mọi thứ bắt đầu từ khi tôi quyết định chọn căn phòng trọ nằm ở cuối khoảng sân vườn của Rainbow Guesthouse. Mỗi buổi sớm là đà tương đối sương, tôi thường nằm đung đưa trên chiếc võng sau vườn và tự hỏi đã bao lâu rồi tôi giam mình giữa các khối hộp bê tông khô cứng đến tẻ ngắt. Đã bao lâu rồi tôi héo quắt đi dưới cái nắng khét lẹt trên dải tuyến đường nhựa khói bụi và còi xe. Đã bao lâu rồi tôi vắt kiệt sức mình theo nhịp sống công nghiệp tíu tít đến nghẹt thở. Và rồi hôm nay, tôi tỉnh giấc giữa các âm thanh đồng nội, bước chân è cổ trên vạt cỏ còn ướt khá sương và hít căng đầy lồng ngực thứ không khí trong trẻo miền sơn cước.
Cảm giác tuyệt vời nhất là lúc tôi rong ruổi cùng cái xe máy trên cung tuyến đường đèo uốn lượn lòng vòng các dải đồi xanh rì cỏ cây, thấy mình tự do như cơn gió lướt qua kẽ tay. Tuyến đường đó sẽ dẫn tôi tới ngọn thác Pam Bok mát lành ẩn giữa tán cây rừng. Hay ngôi làng Santichon bé xinh có những giàn hoa dập dờn bờ tường đá. Hay hẻm núi Pai, nơi ánh hoàng hôn vẫn rót mật lên các lối mòn đất đỏ mỗi chiều. Ở mỗi nơi, tôi lại tìm thấy 1 mảnh ghép trong bức tranh về Pai trong trẻo và hiền hòa.

Ví như ban ngày, Pai là một cô gái nhân đức và đáng yêu thì ban đêm, cũng chính cô gái đấy sẽ khiến bạn ngạc nhiên có một "gương mặt" hoàn toàn khác, cá tính hơn và nghệ sĩ hơn. Ở góc chợ đêm, bạn sẽ tiện lợi bắt gặp những cô gái đầu thắt băng đô, dây đeo cổ dài to bản, mặc áo tie-dye loang lổ màu có váy dài gần chấm đất, hay các chàng trai râu ria rậm rạp, tóc tết kiểu dreadlock, đi sandal da, ngồi ủ ấp đàn guitar và hát. Tôi chưa thấy ở nơi nào mà người ta lại yêu mến nhạc Reggae, đặc thù là Bob Marley như ở Pai. Từ Get up stand up tới No women no cry rồi A la la la la long, anh chàng ca sĩ phiêu du trong toàn cầu âm nhạc của riêng mình như thể đám đông tiếp giáp với không hề còn đó.

Lưu ý đây là 1 phần của bài viết xem nội dung chi tiết tại link: tourdulichtrongvangoainuoc.blogspot.com/2020/09/pai-khoang-troi-binh-yen-thuong-nho.html