Những món ăn đặc sắc. Không chỉ là cách chế biến mà còn những câu chuyện, những phong tục...
Hình đại diện của người dùng
muasamac10
 
Bài viết: 5
Ngày tham gia: 31 Tháng 1 2012 16:26

Ẩm thực xứ Quảng

gửi bởi muasamac10 04 Tháng 3 2012 15:35

Ẩm thực xứ Quảng - Mì Quảng níu chân du khách.

Mì Quảng không giống như phở Hà Nội, cũng chẳng giống bún Huế mà có vị đậm đà của nước dùng (nước lèo), mùi tanh của rau diếp cá, lẫn mùi thơm của hành ngò cùng vị vừa bùi vừa béo của đậu phộng…
Tất cả đã tạo nên một hương vị khó quên của tô mì Quảng. Cách chế biến món mì này cũng khá đơn giản, tuy nhiên nó đòi hỏi sự khéo léo và tinh tế ở đôi tay của các bà nội trợ.

Hình ảnh

Mì Quảng có nhiều loại, nào là mì gà, mì tôm, mì trứng, mì thịt, hay mì cá lóc… Nhưng cho dù là loại gì thì mì Quảng vẫn giữ được hương vị đặc trưng của nó.
Trước tiên chúng ta phải chọn loại gạo thơm, dẻo đem vo sạch rồi ngâm trong nước ấm khoảng 30 phút. Sau đó vớt gạo ra bỏ vào cối đá xay thật mịn rồi tráng thành từng lớp bánh mỏng, mềm mướt, trắng nõn trông thật thích mắt.

Nước dùng được hầm từ xương (hầm khoảng 2 – 3 tiếng cho tới khi xương nhừ là được), đó phải là thứ nước trong nhưng đồng thời phải đảm bảo độ béo và ngọt.

Mì Quảng được ăn kèm cùng các loại rau sống như bắp chuối non, giá, hành ngò, rau quế. Phía trên tô mì được rắc một nhúm đậu phộng vàng giòn càng làm cho món ăn thêm phần hấp dẫn.

Đặc biệt ăn mì Quảng không thể thiếu bánh tráng (bánh đa) vì nó làm tăng thêm cái ý vị. Bánh tráng có vị giòn và thơm của gạo mang lại cho người thưởng thức cảm giác ngon miệng mà không bị ớn. Và còn một điều lưu ý nữa là không giống như phở hay bún phải chan nhiều nước, mì Quảng chỉ cần chan thiêm thiếp thôi.

Nhìn tô mì bốc khói nghi ngút cùng những chú tôm đỏ mọng, màu tươi mát của các loại rau, điểm một chút màu vàng của đậu phộng đã đánh thức các giác quan, mang lại cảm giác thèm ăn trong ta. Mì Quảng phải ăn lúc nóng thì mới giữ đúng hương vị của nó.

Dường như mì Quảng luôn có mặt trong bữa ăn của người dân Đà Nẵng như là một thói quen, như một thứ đặc sản dùng để tiếp khách, chiêu đãi bạn bè cũng như trong những dịp cưới xin, ăn hỏi, … Hơn nữa giá cả cũng phải chăng (từ 7 đến 15 nghìn) nên cũng vì thế mà du khách mỗi dịp tới đây đều chọn mì Quảng như là món ăn khoái khẩu, như một nét hấp dẫn riêng níu chân du khách khi tới Đà Nẵng.
Hình đại diện của người dùng
lalala1990
 
Bài viết: 126
Ngày tham gia: 21 Tháng 6 2012 15:47

Cơm gà Tam Kỳ - đậm đà hương vị xứ Quảng

gửi bởi lalala1990 21 Tháng 6 2012 18:48

Suốt hành trình đi dọc Miền Trung, tôi đã may mắn được thưởng thức biết bao món ăn ngon của vùng đất đầy nắng và gió. Trong số ấy, có một thứ mà mãi mãi tôi không thể nào quên, đó là cái hương vị béo ngậy của cơm gà Tam Kỳ…
Không dân dã như mì Quảng nhưng cũng không quá cao sang, cơm gà Tam Kỳ có giá từ 20-80 nghìn đồng, thế nhưng món ăn mang đậm phong vị Miền trung này luôn có sức hấp dẫn đặc biệt với du khách khi đặt chân đến nơi đây.

Hình ảnh

Dọc thị xã Tam Kỳ có tới vài chục quán cơm gà, mà quán nào cũng tấp nập khách ra vào. Là cơm gà thì tất nhiên nguyên liệu chính phải là gà rồi nhưng phải là gà ta. Giống gà ở nơi miền cát nóng này phải vất vả bới sục tìm thức ăn nên thịt chắc, da mỏng. Con gà sau khi chế biến có da vàng ươm, từng thớ thịt săn lại, thơm nức. Cơm cũng được nấu bằng chính nước luộc gà, vì thế khi chín hạt cơm ngả màu vàng óng, có độ bóng mượt rất hấp dẫn.

Những gia vị làm nên hương vị đặc biệt cho món cơm gà Tam Kỳ là tỏi, ớt, gừng rồi hành tím, rau răm… Ở nơi mảnh đất quanh năm gió Lào cát trắng, gừng như thơm hơn, ớt như cay hơn, rau thì đậm sắc…Và dường như chính sự kết hợp của các hương liệu đó đã tạo nên hương vị thơm ngon đặc biệt, riêng có của món cơm gà Tam Kỳ.

Gà Tam Kỳ được chế biến thành rất nhiều món, mỗi món có một hương vị khác nhau, tha hồ cho khách chọn lựa. Gà xé trộn rau thơm nổi bật bởi vị ngọt đậm của thịt gà và vị the cay của rau thơm, ăn mãi mà không chán. Món gà chặt lá chanh đơn giản mà ngon lạ thường. Mùi thơm hơi gắt của lá chanh hòa quyện cùng màu xanh nổi bật trên nền da gà vàng bóng khiến thực khách khó mà cầm lòng được. Hay hương vị đậm đà của món thịt gà kho gừng, gà sào xả ớt, gà chiên…Ôi chao mới chỉ nghe tên thôi là đã muốn ăn rồi!

Đặc trưng của các món cơm gà nơi đây là vị mặn mà, đằm đặm, cay cay rất riêng của miền cát nóng. Thưởng thức món cơm gà Tam Kỳ không thể thiếu món dưa góp chua - cay – giòn - ngọt mà bất cứ ai dù khảnh ăn nhất cũng khó lòng bỏ qua. Nó trung hòa vị béo ngậy của cơm gà, khiến món ăn ngon hơn, hấp dẫn hơn.

Người không ăn được cay có thể “sợ” màu đỏ của ớt được rải đều lên khắp đĩa cơm. Tuy nhiên với người dân nơi đây vị cay của ớt không thể thiếu trong các món ăn và tất nhiên cơm gà cũng không là một ngoại lệ.

Giờ đây cơm gà có mặt ở rất nhiều nơi trên khắp các mảnh đất hình chữ S, suốt từ Bắc vào Nam thế nhưng không ở nơi đâu có được hương vị đặc trưng mà chỉ Tam Kỳ mới có. Phải chăng vì thế mà bất cứ ai khi có dịp đặt chân đến dải đất Miền trung cũng cố nán lại để thưởng thức món ăn nức tiếng này!
Hình đại diện của người dùng
lalala1990
 
Bài viết: 126
Ngày tham gia: 21 Tháng 6 2012 15:47

Bánh nổ Quảng Ngãi

gửi bởi lalala1990 21 Tháng 6 2012 18:50

Tháng Chạp, cứ chớm tắt mưa phùn, nghe có nắng hanh, là người làng tôi đắp lò, rang nếp làm bánh nổ Tết. Ít có loại bánh nào lại làm dễ như bánh nổ, chỉ vỏn vẹn có ba thứ làm nguyên liệu là... nếp, đường và gừng già.
Chính vì dễ làm, ai làm cũng được, nên làm một chiếc bánh nổ cho ngon lại rất khó. Nó là cả một quá trình chuẩn bị khá công phu. Trước hết là chọn nguyên liệu. Nếp hạt phải được chọn từng lượm một khi còn đứng ngoài đồng, rồi phơi riêng cho đủ nắng. Xong, giữ nếp trong bao ni lông kín không để lò hơi. Đường dùng làm bánh cũng phải là loại đường vừa trắng, đủ để bánh có màu hơi vàng ở mạch hồ giữa các hạt nổ. Gừng dùng làm bánh là thứ gừng củ, được chuẩn bị từ lúc mãn mùa gừng, ủ khô trong cát chờ ngày Tết mang ra làm bánh.

Hình ảnh
Bánh nổ Quảng Ngãi

Cái hay của bánh nổ là được làm rất ồn ào. Đầu tiên, nếp cho vào chảo rang như rang phỏng. Nếp càng nổ to, hạt càng lớn và lợi bánh. Sau đó sàng nhặt vỏ trấu, rồi xên đường với gừng già sắc mỏng, trộn đều với nhân nếp nổ, cho vào khuôn gỗ, dùng vồ đóng mạnh và đều tay. Vừa đóng vừa đếm nhẩm số lần đóng vồ sao cho từng phần của cây bánh đều chịu một lực nén bằng nhau. Đây là công việc của người lớn. Cây bánh đóng xong, khi mang ra vuông và dài cỡ hai gang tay, được sấy nhẹ bằng than nóng. Đến đây bánh đã hoàn tất, chỉ cần cắt ra từng lát mỏng hình vuông hay chữ nhật, tam giác, tùy thích.
Còn nhớ ngày bé, khi mẹ làm bánh nổ Tết, tôi thường được giao mấy công việc lon ton như nhặt vỏ trấu, giã gừng và lau rửa khuôn gỗ. Khoái nhất là ngồi chầu rìa bên chiếc nia. Lúc bỏ nổ vào khuôn để đóng thế nào cũng có nổ rơi. Cứ hễ hạt nổ nào rơi ra chiếc nia tròn là tôi chén ngay. Vị gừng thơm cay quyện với hương nếp còn nóng sộc lên mũi nghe cứ tê tê như ăn cao lương mỹ vị. Mà đúng là không có loại cao lương mỹ vị nào thay thế được. Bởi hương vị mộc mạc của bánh nổ gợi lên trong tâm thức tôi đôi vai gầy của mẹ, cánh đồng lúa bạc màu của cha, và những đêm thức trắng khi gió mùa đông bắc thổi rộ kỳ lúa lỗ, báo hiệu một năm mất mùa.
Gần đây bánh nổ Quảng Ngãi có qui cách làm hiện đại hơn xưa nhiều. Thay vì rang nếp bằng lò củi lò than, người ta đã rang bằng lò điện. Một ang nếp, khoảng hai chục lon sữa bò, được rang xong cái vèo, khỏi phải đội nếp xếp hàng như ngày xưa. Còn bánh cũng không đóng thủ công như ngày xưa nữa, mà đóng bằng máy, nhanh gấp hàng chục lần. Công nghệ mới, chiếc bánh ra lò nhẹ và trắng tinh, trông thật xinh xắn.
Ấy thế mà mỗi độ Xuân về, không hiểu sao tôi vẫn thèm và nhớ chiếc bánh nổ xưa, thô kệch nặng mùi đường, với những mạch hồ vàng li ti mà mẹ tôi vẫn làm để cúng ông bà vào ngày Tết.
Hình đại diện của người dùng
lalala1990
 
Bài viết: 126
Ngày tham gia: 21 Tháng 6 2012 15:47

Ốc hút quyến rũ

gửi bởi lalala1990 21 Tháng 6 2012 18:51

Tại bãi cát Hương An, dọc quốc lộ 1A hoặc vùng ven Tam Kỳ đang nở rộ các “quán ốc” với tấm biển hiệu nguệch ngoạc dòng chữ viết bằng phấn trắng sơ sài. Vậy mà chiều nào, nam thanh nữ tú cũng tập trung đông. Tất cả chỉ vì quá ghiền món ốc hút!
Ốc có nhiều nhưng khách chỉ khoái hai loại: ốc bươu và ốc đá. Có thể ví von rằng ốc bươu là món “quý tộc”, ốc đá mới là món “đại trà”. Bởi ốc bươu lớn con hơn nên ít số lượng (mỗi đĩa chỉ mươi con) song giá lại đắt vì chế biến cầu kỳ, trong khi ốc đá cỡ đầu ngón út, giá rẻ, được tính bằng lon. Đã thế, món ốc bươu đòi hỏi phải có thời gian ngâm qua đêm với nước vo gạo để con mồi nhả hết chất nhờn rồi mới đem chặt đít, om dầu với nhiều gia vị. Ngược lại, ốc đá chỉ cần bấm đít (bằng kìm) là có thể bỏ vào nồi nấu chín, trước khi ăn, chủ quán mới rưới thêm dầu mỡ đã qua pha chế với đủ thứ ớt, tỏi, mắm, hành…

Hình ảnh
Ốc hút

Nhón tay bốc một con đưa lên miệng, người sành điệu chưa vội hút ngay mà phải thổi nhẹ phía sau vỏ ốc để thịt rời khỏi vỏ rồi mới kê miệng hút một hơi dài. Có thể hiểu được cảm giác của thực khách khi tận hưởng chất béo ngọt, cay xè thấm vào đót họng, tan dần, với mùi vị dầu mỡ thơm lừng. Khách thường ăn kèm cọng rau húng, lát chuối chát, khế chua, nhai bánh tráng rôm rốp và khà một hơi rượu gạo cay nồng.
Có nghịch lý không khi ăn ốc ai nấy nước mắt, nước mũi chảy ròng bởi mùi xay xé họng (một yếu tố gây nhiều khoái khẩu) vậy mà lắm kẻ vẫn ghiền, nhất là các cô gái mới lớn hay nữ sinh tan học buổi chiều thường xúm xít?
Những người thường xuyên xài món ốc hút thì vẫn khó lòng dứt bỏ, bởi ngoài sức hấp dẫn của món ăn ngon còn có yếu tố… giá rẻ. Và dù vẫn có chút băn khoăn về khoản xử lý vỏ ốc của đa số hàng quán ven sông, nhưng xem ra món ốc hút đã quá quen thuộc. Đến độ nhiều người ghiền ốc hút đã không ngần ngại khi khoe với khách phương xa rằng, món đặc sản quê hương thu hút số đông người ở đây ngoài tô mì Quảng thì có thể kể đến… ốc hút. Với người Quảng, những buổi chiều ngồi bên quán ốc hút để “đưa cay” bằng những con ốc be bé từ lâu đã là một thói quen khó lòng dứt bỏ…
Hình đại diện của người dùng
lalala1990
 
Bài viết: 126
Ngày tham gia: 21 Tháng 6 2012 15:47

Món nhộng xứ Quảng

gửi bởi lalala1990 21 Tháng 6 2012 18:55

Ẩm thực xứ Quảng - Món nhộng xứ Quảng.

Nhộng là loại thực phẩm khá phổ biến ở các chợ vùng quê, nhất là ở các các vùng dọc sông Thu Bồn. Dân gian cho rằng món nhộng giúp con người bổ thận tráng dương, có tác dụng trừ phong thấp, hóa huyết hư và nhiều bệnh khác.

Chuyện kể rằng vào một đêm trăng, Chúa Sãi Nguyễn Phúc Nguyên trong một chuyến tuần du vào Quảng Nam mang theo vị công tử là Nguyễn Phúc Lan dạo chơi bằng thuyền trên sông Thu Bồn, đến địa phận làng Chiêm Sơn tình cờ gặp một cô gái hái dâu đang ngắm trăng mà hát:

“Tai nghe chúa ngự thuyền rồng
Cảm thương phận thiếp má hồng nắng mưa”

Hình ảnh

Công tử Phúc Lan chợt nghe tiếng hát đem lòng yêu thương. Lúc diện kiến, chàng càng mê mẩn bởi cô gái họ Đoàn không những hát hay, xinh đẹp mà còn biết chế biến phụng dâng món ăn đặc sản từ nhộng quê nhà. Sau này bà trở thành Hiếu Chiêu hoàng hậu - Đoàn qúy phi, được nhân dân vùng đất Quảng tôn thờ là bà Chúa Tàm tang…

Cô bạn tôi vốn khá sành các món ăn nhưng lại tròn mắt ngạc nhiên khi được nghe kể về “xuất xứ” của món nhộng xứ Quảng trong một lần theo tôi về thăm quê. Riêng đối với tôi, các món nhộng đã quen và truyền thuyết này đã thuộc từ thuở thiếu thời.

Nhộng là loại thực phẩm khá phổ biến ở các chợ vùng quê, nhất là ở các các vùng dọc sông Thu Bồn. Dân gian cho rằng món nhộng giúp con người bổ thận tráng dương, có tác dụng trừ phong thấp, hóa huyết hư và nhiều bệnh khác. Nhộng vừa rẻ tiền lại có giá trị dinh dưỡng không thua các loại thịt cá thường dùng. Phổ biến nhất trong các bữa cơm là món nhộng xào. Chỉ cần rang nhộng với chút dầu ăn, nêm nước mắm cho vừa miệng, rắc lá chanh thái sợi hoặc kèm vài cộng rau răm là đã có một món ăn đậm đà vị bùi, béo. Người ta còn dùng nhộng xào với hoa hẹ chữa bệnh đau nhức khớp xương hoặc nấu cháo bồi dưỡng cho người mới ốm dậy, người già.

Hấp dẫn nhất là nhộng trộn dùng với bánh tráng. Làm món này cũng đơn giản. Chọn những con nhộng còn tươi sống, có nguồn gốc rõ ràng. Trước khi chế biến rửa sạch, xóc nhẹ để nhộng không bị nát. Vớt nhộng ra rổ, để ráo. Khử dầu, cho nhộng vào đảo nhẹ tay, đun nhỏ lửa cho đến khi nhộng chín và khô hẳn. Chờ nhộng nguội trộn cùng các loại rau răm, một ít lá chanh, đậu phộng. Xúc một muỗng nhộng trộn cho vào miệng sẽ cảm nhận được chất béo, ngọt, bùi hòa quyện cùng vị ngọt thanh của nhộng, vị chanh, vị mặn của gia vị, tất cả như thấm tan nơi đầu lưỡi.
Hình đại diện của người dùng
lalala1990
 
Bài viết: 126
Ngày tham gia: 21 Tháng 6 2012 15:47

Chuối ngâm giấm

gửi bởi lalala1990 22 Tháng 6 2012 16:04

Ẩm thực xứ Quảng - Chuối ngâm giấm

Chuối ngâm giấm hay dùng ăn kèm thịt heo ba chỉ hay thịt mông luộc, rau thơm. Tùy thích xé nhỏ thả vào tô nước mắm pha chua ngọt như một loại đồ chua ăn kèm để chấm bánh xèo, các thứ gỏi.

Đây là món đặt sản của người Quảng, người ta thường làm món này để các ông có thứ để nhậu kèm với món thịt xá xíu. Một phần làm cho bữa ăn thêm đỡ ngán vì nhiều thịt mỡ.

Món chuối ngâm giấm là chuối hột còn non, sống, xanh. Đây là loại chuối có rất nhiều hột, thân ngắn, lớn giống như chuối sứ, khi chín vỏ chuối có màu vàng mịn, nạc chuối ngon ngọt nhưng có rất nhiều hột lớn cứng, đen như hột tiêu. Chuối hột khi còn xanh non chẻ dọc ra sẽ thấy bên trong có rất nhiều hột màu trắng, mềm kết thành từng dề. Hột của trái chuối hột chín được dùng như một vị thuốc chữa vài loại bệnh trong đông y Việt Nam. Nếu không có chuối hột có thể dùng chuối sứ còn sống xanh nhưng thành phẩm sẽ không ngon bằng.

Chuẩn bị thau nước sạch vắt vào ít chanh vừa đủ có vị chua gắt; dao mỏng để cắt chuối, dao bào để gọt vỏ chuối, thớt, một cây đũa nhỏ dài.

Sơ chế chuối: Chuối xanh, sống, để nguyên trái, cắt bỏ hai đầu cuống chuối, dùng dao bào gọt sạch vỏ ngoài, rửa qua cho bớt mủ. Đặt trái chuối lên mặt thớt, để một cây đũa sát vào thân trái chuối tiếp xúc với mặt thớt, một tay giữ cả thân chuối lẫn chiếc đũa chắc vào nhau, tay kia dùng dao mỏng cắt ngang thân chuối thật đều thành những lát mỏng chừng 2 - 3 ly, lưỡi dao cắt xuống sẽ bị giữ lại bởi cây đũa làm cho nhát cắt không làm đứt lìa thân chuối, sau khi cắt, những lát chuối vẫn còn dính lại với nhau. Làm đến đâu thả ngâm chìm trong thau nước chanh đến đó cho chuối trắng.

Chuẩn bị nồi nước sôi có cho ít muối vừa đủ nhân nhẩn mặn, một thau nước nguội sạch. Để nước sôi lớn, thả từng vài trái chuối vào luộc, nước vẫn phải sôi khi thả chuối vào, đừng thả chuối vào nhiều quá một lúc, nước sẽ hết sôi. Luộc mỗi đợt chuối chỉ trong khoảng hai phút là tối đa, vớt ra thả ngâm liền vào thau nước nguội có bỏ vài cục đá lạnh càng tốt.

Chuẩn bị hũ, lọ sạch có nắp đậy.

Nấu hỗn hợp giấm đường - không thể cho chính xác phân lượng:

- Sử dụng giấm gốc thực vật như gạo, chuối, nho, thơm... sẽ ngon hơn là giấm công nghiệp. Tùy độ chua của giấm bạn đang có, pha loãng từng ít với chút nước lọc hay không cho có độ chua tùy ý rồi mới thêm đường vào từ từ để thêm vị ngọt nhẹ.
- Nếu thích cho vào một hai muỗng súp nước mắm ngon/nửa lít giấm đường để hỗn hợp có thêm mùi nước mắm.
- Sau cùng khi đã pha được chừng hai lít giấm đường vừa miệng hãy cho vào khoảng 1/2 muỗng cà phê muối, hỗn hợp sẽ đậm đà hơn.
- Nấu sôi hỗn hợp giấm đường, để nguội.
- Dùng tỏi ớt tươi băm hoặc cắt thành lát mỏng; tùy ý dùng thêm ít gừng hoặc giềng cắt sợi thật nhỏ, cho từ từ tỏi ớt vào giấm đường ở mức cay có thể chấp nhận được.

Ngâm chuối: Vớt chuối ra để ráo nước bớt nước rồi đặt trái chuối lên mặt thớt kê hơi nghiêng một chút để khỏi đọng nước, dùng một mặt thớt mỏng khác hay cái đĩa sứ dày, đè lên trái chuối ép nhẹ tay cho chuối hơi dẹp ra, chảy hết nước bên trong cho trái chuối ráo hoàn toàn. Sắp chuối cho đều vào trong hũ, châm giấm đường vào, đậy nắp, để qua hai ngày là bắt đầu ăn được.

Chuối giấm hay dùng ăn kèm thịt heo ba chỉ hay thịt mông luộc, rau thơm. Tùy thích xé nhỏ thả vào tô nước mắm pha chua ngọt như một loại đồ chua ăn kèm để chấm bánh xèo, các thứ gỏi.
Hình đại diện của người dùng
lalala1990
 
Bài viết: 126
Ngày tham gia: 21 Tháng 6 2012 15:47

Tương ớt xào xứ Quảng cay mà vẫn thích

gửi bởi lalala1990 22 Tháng 6 2012 17:07

Tương ớt xứ Quảng hấp dẫn từ màu sắc đỏ thắm, cay nồng của ớt, thơm thơm của hạt mè lẫn trong đó. Tương ớt xào không những để ăn cùng với các loại mỳ mà còn có thể cho vào cháo trắng hay trộn riêng với cơm.

Món ớt đó ngon ngay từ... cái nhìn đầu tiên. Nó làm bạn muốn cho cả một cái thìa thật to vào để "đổi màu" bát mỳ Quảng hay bún bò. Nhưng rồi lại xuýt xoa vì cay quá.

Lần đầu tiên vào Đà Nẵng, đi ăn mỳ Quảng trên đường Đống Đa, thấy lọ tương ớt xào màu rất đẹp nhưng tôi không dám ăn. Đó là bởi "sự ám ảnh" của những loại tương không rõ nguồn gốc ở các quán ăn vỉa hè tại Hà Nội. Nhưng rồi thấy mọi người ăn ầm ầm, nên cũng "liều" cho một thìa nhỏ nhằm làm cho bát mỳ Quảng hấp dẫn hơn. Không ngờ nó quá ngon làm tôi "nghiền" liền.

Tương ớt xào ở đây rất đặc biệt, nó khác hoàn toàn với món sa tế xào ở ngoài Bắc và 100% không phải là thứ tương ớt màu nhợt nhợt thông dụng kia. Nó hấp dẫn người ta từ màu sắc đỏ thắm, cay nồng của ớt, thơm thơm của hạt mè (hạt vừng) lẫn trong đó. Tương ớt xào không những để ăn cùng với các loại mỳ mà còn có thể cho vào cháo trắng hay trộn riêng với cơm.

Đất của món tương ớt xào này nằm ở Quảng Nam. Trong chuyến ra phố cổ Hội An, cô hướng dẫn viên du lịch tận tình chỉ cho du khách nơi mua món tương ớt xào ngon thứ thiệt có tên là Triều Phát. Cô còn kể cho chúng tôivề một bà cụ làm tương ớt xào rất đặc biệt ở ngôi nhà đã 200 năm tuổi tại số 41 phố Nguyễn Thái Học (Hội An).

Chẳng là cụ làm món tương ớt xào cực ngon, trong một lần triển lãm hay festival gì đó, cụ được mời trình diễn cách làm món này. Du khách thập phương rất thích, trong đó có rất nhiều du khách nước ngoài "mê mẩn" món tương mà họ nói "hơn đứt món nước sốt nước họ".

Thế rồi, một ngày đẹp trời, bà cụ được mời sang Pháp để làm món tương ớt xào và cũng nhanh chóng chiếm được cảm tình của rất nhiều người. Rồi vì một cơ duyên nào đó, bà cụ đã sang Pháp định cư hẳn, mang theo "bí quyết" gia truyền bao năm sang trời Tây.

Giờ đây, du khách tới Hội An vẫn ghé qua căn nhà của bà cụ để mua tương ớt xào do một người họ hàng của bà làm. Dù theo nhiều người sành ăn, món tương ớt này không thể sánh bằng món tương ớt của bà cụ kia nhưng cũng ngon hơn nhiều loại tương xào bán ở hàng khác.

Ra chợ Hội An hay chợ Đà Nẵng, tìm mua món tương ớt xào này chẳng khó. Du khách còn có nhiều lựa chọn: lấy tương ớt cay nhiều hay cay ít.

Nguyên liệu làm tương ớt xào là loại ớt sừng, trái lớn, nạc dày, xẻ bỏ hột rồi đem luộc mềm trong nước sôi, vớt ra để ráo, băm nhuyễn. Sau đó trộn với cà chua vừa đủ, khử dầu bằng cách cho vào chảo đun sôi. Tiếp đó thêm hạt mè, tỏi trộn đều cho thấm. Cuối cùng cho hỗn hợp trên xào to lửa cho ráo nước. Sản phẩm cuối cùng chính là tương ớt xào.

Vì ớt đã được luộc qua nên không còn cay đáng kể nữa nhưng vẫn còn thơm mùi ớt, rất kích thích khẩu vị.

Còn muốn làm thật cay thì chỉ cần thêm vào chút ớt tươi băm và phải là ớt chỉ thiên, đó là loại ớt nhỏ trái, thân trái ớt khi phát triển đúng mức mọc chỉa thẳng lên trời.

Món này làm không khó nhưng ngon hay không lại phụ thuộc vào "tay" của người làm rất nhiều và cũng còn tùy theo khẩu vị của người thưởng thức. Để giữ được món tương ớt này lâu, sau khi làm, bạn để tương ớt thật nguội, nên cho vào lọ thủy tinh, bên trên đổ một lớp dầu khử chín để tránh nấm mốc xâm nhập.
Hình đại diện của người dùng
huynhminhtuyen
 
Bài viết: 1
Ngày tham gia: 09 Tháng 7 2012 11:19

Bánh beng – Món ăn truyền thống của người Pa Cô (Quảng Trị)

gửi bởi huynhminhtuyen 09 Tháng 7 2012 11:25

Pỉ Cừm, một nghệ nhân ở bản Pa Nho, luôn tự hào bởi việc giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc của bà con trong bản xuất phát từ ý thức của mỗi người. Từ già, trẻ, gái, trai ở bản ai cũng phải biết nhảy, múa cồng chiêng, thuộc các bài hát dân ca, đan các vật dụng truyền thống, học nghề đan thổ cẩm…Riêng phụ nữ phải biết làm được các loại bánh của dân tộc mình trong các dịp lễ, tết (nhiều nơi nam giới cũng tham gia), trong đó có bánh beng.

Hình ảnh

Bánh beng phải làm đúng cách để khi bánh “ra lò” người ăn phải thấy ngon cái miệng. Pỉ Cừm cởi mở: “Không biết từ bao giờ, phụ nữ Pa cô sinh ra, lớn lên đã biết làm bánh để phục vụ cho gia đình, nhất là góp sức trong các buổi lễ hội của dòng họ, làng bản. Bây giờ cũng thế, hễ có dịp là dân bản mình chung tay vào làm bánh, nhà ai có con gái thì bà và mẹ đều truyền nghề cho con, bày vẽ cách làm sao cho bánh vừa ngon lại vừa đẹp, quan trọng hơn là giữ gìn và phát huy văn hóa ẩm thực của cha ông để lại…”.

Đã nhiều lần chứng kiến các nghệ nhân ở Tà Rụt, Tà Long, A Túc, Pa Nho…làm bánh và được thưởng thức bánh beng đậm đà mùi nếp thơm từ mùa lúa mới nên trong tôi luôn lưu giữ hình ảnh và cách thức làm bánh của đồng bào mình.

Nếu như bánh a dưh tốn nhiều nguyên liệu và kỳ công thì bánh beng được làm đơn giản hơn và bất cứ người lớn tuổi, nhỏ tuổi nào cũng có thể quây quần trên nền nhà sàn cùng tham gia gói bánh.

Bề ngoài, bánh beng gần giống như bánh đòn của người Kinh nhưng kích cỡ nhỏ hơn, khi làm xong, nấu chín có thể ăn liền. Nguyên liệu làm bánh chỉ cần chọn được loại nếp rẫy thơm, ngon (bánh không có nhân bên trong).

Nếp làm bánh không cần phải ngâm qua nước. Khuôn bánh được làm bằng một khúc gỗ đẽo tròn hoặc làm bằng tre, bề ngang khoảng 13-15cm, dài khoảng 40-50cm (có nơi làm thủ công không cần khuôn), lấy lá chuối hoặc lá dong cuốn tròn quanh khuôn, sau đó dùng dây được chẻ sẵn từ cây giang hoặc cây nứa buộc chặt lá.

Khi lá được cuộn và cột chắc chắn thì rút khuôn ra, bỏ gạo nếp vào rồi buộc chặt cả hai đầu và các đoạn của thân bánh lại. Các nếp gấp cần đầy đặn, đẹp mắt. Khi bỏ nếp vào ống lá, tránh lắc mạnh tay làm bánh vỡ.

Thường người ta làm bánh với số lượng từ 300-400 cái hoặc hơn cho một buổi lễ, hội, cưới, hỏi… Sau khi hoàn tất công đoạn thì cho tất cả bánh beng vào nồi, đun lửa lên để nấu. Vì nếp không qua ngâm nước nên phải nấu cho kỹ, lửa đun vừa đến khi nào dùng tay bóp thử thấy bánh mềm thì thôi.

Mỗi khi tham gia lễ, hội, đến lúc nhập tiệc, trên mâm chất đầy bánh beng, ai cũng mong được cầm trên tay chiếc bánh nhỏ gọn, tháo gỡ các dây cột quanh thân, bóc tách dần lớp vỏ bên ngoài và nếm vị nếp thơm ngon được làm từ công sức của dân bản.

Màu xanh của lá hằn lên lớp bên ngoài của chiếc bánh cùng với màu trắng bên trong khiến người ăn tò mò muốn ăn từ đầu đến cuối. Bánh beng không cónhân bên trong nên có thể để được lâu ngày (từ 3-5 ngày), khi ăn phải hâm nóng trên bếp lửa. Đây cũng là món quà ngon biếu khách để mang về nhà thưởng thức.
Hình đại diện của người dùng
dungboss
 
Bài viết: 3
Ngày tham gia: 19 Tháng 7 2012 16:00

Re: Cơm gà Tam Kỳ - đậm đà hương vị xứ Quảng

gửi bởi dungboss 19 Tháng 7 2012 16:05

Không biết đây có phải loại cơm gà ăn miếng nào trả tiền miếng đó ko ta?
Hình đại diện của người dùng
ForeverAlone
 
Bài viết: 6
Ngày tham gia: 23 Tháng 7 2012 09:13

Re: Cơm gà Tam Kỳ - đậm đà hương vị xứ Quảng

gửi bởi ForeverAlone 23 Tháng 7 2012 09:26

Nhìn ngon quá, không biết bao giờ mình mới có được ăn đây :^o
Quay về Ẩm thực
 


  • Bài Viết Liên Quan
    Trả lời
    Xem
    Bài viết sau cùng

Đang trực tuyến

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào trực tuyến.3 khách.